Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

So sad

Lần này, tôi buồn thật.

Tôi đang buồn thật đó.

Là thật đó.


Tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết rằng I am sad. So sad.




















Tôi muốn hét vào mặt những người quanh tôi rằng tôi cũng mệt mỏi lắm, cũng nhiều nỗi buồn lắm nên đừng có thể hiện gương mặt đau khổ với tôi nữa.
Nhưng mà cuối cùng thì tôi hét vào đây, vào trang nhật kí của tôi. 
Dẫu sao cũng có nơi cho mình trút dòng cảm xúc.
Để rồi qua hết đêm nay tôi sẽ lại cười...

Cuộc sống quanh ta quá đủ những kẻ u sầu để ta không thể cho phép mình cũng hòa vào dòng người đó.
Phải khác đi.



Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012

Lament - sau cuộc vui là tiếng khóc thầm...đau đớn

Lament - Uaral , khúc buồn của người đàn ông... 


cửa kính thấm đẫm nước mưa và bên tai là bản Lament... 
Tiếng acoustic vang lên nhẹ nhàng, rớt xuống nơi sâu thẳm của tâm hồn rồi đọng lại như giọt sương mong manh, trong vắt... như những giọt nước mắt. Một ngày, ta vui cười xả láng, phát ngôn những câu bậy bạ, để rồi mỗi khi về nhà lại giam mình trong đêm. Một căn phòng nhỏ, một điều thuốc tàn, và một đám khói mang theo trái tim rữa nát theo tiếng mưa rơi... 
Giọng hát khàn đục vang lên, như tiếng gào của một con quái vật trong lồng ngực. Nhưng nó không hề ồn ào, mà âm ỉ, rên rỉ theo từng hàng cây ướt nước mưa và gió. Ta không nhận ra giá trị của mình, không thấy mình có ý nghĩa ở cõi đời này. 
Giọng hát lại đột ngột vút lên, thất thanh, như tiếng thét khi một con dao cứa nát cổ họng, rồi lại chìm trong tiếng acoustic êm dịu và não nề. Sống để làm gì đây? 
Sống, chỉ để chết. 
Ta không thể thoát ra vũng bùn của tuyệt vọng. Ta gào lên rằng: ta đang thay đổi số phận. Nhưng có ai biết, những gì ta làm vẫn thuộc về "số phận"? Thế nào là số phận đây? Ta không hiểu. 

Rồi ta lại khóc, tiếng khóc đứt quãng, nức nở trên cái nền acoustic lại quyện vào nhau, như một chuỗi âm thanh liên miên không dứt. Một thằng đàn ông không thể nào gào to được, một thằng đàn ông không thể nào mau nước mắt như phụ nữ... 
Một thằng đàn ông chỉ biết khóc trong bóng tối. 
Hãy thử nhìn xung quanh xem, bao nhiêu khuôn mặt đang cười? Và có bấy nhiêu chiếc mặt nạ? 
Họ luôn đeo mặt nạ, những chiếc mặt nạ trắng bệch, vô hồn. 
Sự tồn tại của con người, chỉ là một bãi nôn mửa. 
Tiếng acoustic, lại tiếng acoustic - đúng, dường như cả Lament chỉ có mình nó - lại vang lên, rung từng tiếng chuông vào tâm hồn này. Réo rắt theo từng giọt mưa buồn bã. Mây trời màu xám, nặng nề như một chiếc cối đá gông lên cổ ta, rồi kéo trĩu xuống. Và ta lại hét, hét bằng những tiếng man dại, miệng chảy đầy nước dãi cùng máu, đôi tay cào mạnh trên mặt đất như muốn bật móng. 
"Cứu tôi với, đừng hành hạ tôi nữa!" 


Muốn được gào, muốn được khóc. Khóc thật to, khóc cho thỏa, khóc để trôi đi hết nỗi buồn. Nhưng ta không thể, ta là thằng đàn ông, ta không được khóc. Mưa rào một trận, to, nhưng không lâu. Còn ta, chỉ như cơn mưa dầm ngoài kia, nhỏ bé, nhưng âm ỉ từ ngày này qua ngày khác. 
Cuộc đời, chỉ như một chuyến xe tang, đi mãi. Để rồi những giấc mơ chôn chặt dưới đáy quan tài. 
Ta lặng lẽ nhấm nháp ly cà phê đen với vị đắng nghét trong cổ họng. Và sau đó ta lại lang thang trong mưa... 
Đi mãi, đi để quên cuộc đời này.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Keep your smile

Người ta bảo càng cố quên lại càng nhớ, càng tỏ ra không cần thì lại bị ám ảnh nhiều. 
Tôi đã từng ước gì mình đừng có dây thần kinh cảm xúc thì sẽ không bao giờ có những lúc như thế này.
Để khỏi nhận ra có những thứ thật mong manh, mờ nhạt thậm chí là rẻ mạt mà mình từng trân trọng.
Vứt đi được không ?
Chắc là không. Tôi không  muốn mình trở thành cái thứ mà tôi đang nói đó.

Không ai thương mình thì mình tự thương mình mà vui.
Đó là một câu thơ trong bài thơ đầu tiên tôi nghe của Nguyễn Phong Việt. Tôi thích, tôi thích lắm.
Tôi sẽ tự yêu lấy bản thân mình.
Nhưng không biến mình thành người ích kỉ đâu. Không bao giờ.
Bạn tôi à. Sống mà biết lo cho người khác thì khi thấy họ vui bạn cũng sẽ vui. Vậy là ta tự tìm được biết bao niềm hạnh phúc.
Nhưng sống cho người khác đôi khi ta cũng thấy thật tủi thân cho mình vì người bạn của ta vô tình, vô tâm hay quá vô tư mà không hiểu, không giúp ta làm một điều gì đó mà ta cho là cần thiết, ta muốn nó xảy ra.
Nhưng sống cho người khác thì ta luôn được thanh thản.
Mặc dù giờ này chỉ cần một nơi yên tĩnh, không xe cộ, không người ta có thể bật khóc ngon lành.
Tự cười vui cho mình nào.
Chào ngày mới.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Cuối con đường


Những kẻ khốn khổ rủ nhau đi tìm hạnh phúc
.
.
.
đem theo niềm tin rằng
.
.
.
hạnh phúc sẽ có ở nơi
...cuối con đường...
.
.
.
Nhưng hạnh phúc nhỏ thế chia làm sao cho đủ ?
.
.
.
Chúng liền tách nhau ra
.
.
.
niềm tin theo đó mà chia cắt thành nhiều mảnh.
.
.
.
...li ti...
.
.
.
rồi rơi mất....