Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Vợ - Người tình - Hồng nhan tri kỷ

Đàn ông cả đời đi tìm không phải là Vợ, cũng không phải là Người Tình mà là Hồng Nhan Tri Kỷ.
Thế nào là Vợ ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.
Thế nào là Người Tình ? Người Tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ Vợ phát hiện. Thế nào là Hồng Nhan Tri Kỷ ? Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với Vợ hay Người Tình.
Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tuỳ tiện cặp bồ với một người con gái khác; Người Tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người Vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người Vợ; Hồng Nhan Tri Kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.
Vợ sống cùng bạn từng ngày, Người Tình tiêu tiền cùng bạn, Hồng Nhan Tri Kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế Người Tình, vì Vợ không điều khiển được tình cảm như Người Tình; Người Tình không thể thay thế Vợ, vì Người Tình không có được tình thân như Vợ; Vợ và Người Tình đều không thay thế được Hồng Nhan Tri Kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.
Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà; Người Tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thoả mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới; Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn những vui buồn phiền muộn. Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi; Người Tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ; Hồng Nhan Tri Kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.
Sự quan tâm của người Vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hoà ; sự quan tâm của Người Tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thoả mãn; sự quan tâm của Hồng Nhan Tri Kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.
Khi Vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm; khi Người Tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? đối với Hồng Nhan Tri Kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyện Người Tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người Vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng "Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn" sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.
Khi Vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ; khi Người Tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không ? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm Hồng Nhan Tri Kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa Vợ và Người Tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.
Cái mà làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người Vợ, nước mắt của Người Tình và sự hiểu lầm của Hồng Nhan Tri Kỷ. Sự lảm nhảm của người Vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của Người Tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của Hồng Nhan Tri Kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.
Người Vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy Người Tình và Hồng Nhan Tri Kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người Tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị Vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của Người Tình. Hồng Nhan Tri Kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành Người Tình, thậm chí thành Vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.
Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến Hồng Nhan Tri Kỷ thành Người Tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người Vợ. Nhưng nếu Hồng Nhan Tri Kỷ trở thành Vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến Vợ thành tri kỷ. Tráitim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tùy tiện nói cho Vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.
Lấy Vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một Người Tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có Hồng Nhan Tri Kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh tươi. 
Đàn ông cả đời đi tìm không phải là Vợ, cũng không phải là Người Tình mà là Hồng Nhan Tri Kỷ.

<sưu tầm>

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Cuối con đường


Những kẻ khốn khổ rủ nhau đi tìm hạnh phúc
.
.
.
đem theo niềm tin rằng
.
.
.
hạnh phúc sẽ có ở nơi
...cuối con đường...
.
.
.
Nhưng hạnh phúc nhỏ thế chia làm sao cho đủ ?
.
.
.
Chúng liền tách nhau ra
.
.
.
niềm tin theo đó mà chia cắt thành nhiều mảnh.
.
.
.
...li ti...
.
.
.
rồi rơi mất....

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Sống phải có niềm tin

Tôi sẽ cảm ơn cuộc đời
---
Một cô gái nói với tôi rằng “ em ước được bình yên”
Ồ vậy em nghĩ sao nếu một ngày cuộc sống quanh em không có gì biến động, không có gì khiến em bật lên cảm xúc dù là khóc hay cười ?
Cũng nhiều người nói rằng “ tôi muốn được bình yên lắm”
Vậy bạn có biết bình yên vốn tự trong tâm mà ra không ? Thay vì chờ đợi, vì để nó chỉ là một mong ước bạn hãy tự tạo ra nó đi.
Biết bao người than thở rằng “mình cô đơn”.
Vì đâu ? Vì bạn khác người ta nên bạn thấy mình lạc lõng ư ? Sao bạn không nghĩ rằng mình là một người đặc biệt giữa muôn người ?

“ Tình yêu của tôi giờ ở phương nào hay phải chăng nó vốn là thứ xa xỉ nên tôi không với được”
Bạn có nghĩ vậy không ? Vậy thì đừng ngồi đó u sầu nữa, đứng dậy đi, khởi động một cuộc sống đầy tự tin và nhiệt huyết, sẽ có người yêu bạn vì nhìn bạn họ thấy mình có thêm sức mạnh đấy.
Bạn ngồi buồn ủ rũ, thấy cơ thể như không còn sức lực, đến thở thôi cũng là điều khó khăn. Sao bạn không tự vực mình dậy, cười một tràng cao ngạo, ngẩng mặt thách thức cuộc đời, bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ biết bao.
Bạn lạnh ư ? Thay vì đợi một cái nhìn ân cần, cái nắm tay ấm áp, thay vì thèm muốn, ghen tị với người khác vì họ có người thân bên cạnh sao bạn không tự sưởi ấm bàn tay, hâm nóng tâm hồn bằng một tách café nghi ngút khói ?
Bạn thấy chán ngán cuộc đời này ư ? Thử lắng nghe nhịp tim của nó đi, nó đáng yêu lắm chứ. Và bướng bỉnh nữa.
Bạn tự kỉ à, bạn đang đau đớn ? Thay vì nghĩ ra đủ trò hành hạ bản thân và làm người khác day dứt  sao bạn không nhặt trên giá một cuốn sách và nghiền ngẫm nó có khi lại thấy được chân lí.

Bạn à. Có đôi khi tự dưng ta ngộ ra rằng năm tháng qua ta sống thật mờ nhạt, vô nghĩa.
Ta có muốn mình trông đẹp, quyến rũ trong mắt mọi người không ?
Có chứ. Nhưng thực chất cái quyến rũ làm người ta mê muội là cái đẹp từ tâm hồn. Vì sao ? Vì người ta không bao giờ nhìn hết nó, nó luôn bí ẩn.
Ta có muốn mình thành công ?
Có chứ. Thế mà thay vì đi dự một buổi học kĩ năng cần thiết ta chọn đi gặp người bạn trai, bạn gái.
Ta có muốn thành danh không ? Có chứ, thế mà sao lại tiếc tiền mua một vài cuốn sách để có được cái áo len mốt nhất. Sao lại ngại đứng lên phát biểu quan điểm để rồi “ bạn bảo sao, tôi nghe vậy” ?

Tôi nói có quá đáng lắm không ?
Tại sao tôi lại nhắc đến những chuyện này ?
Bởi tôi không thích sự cam chịu, không thích sự tự kỉ ám thị cứ tự cho rằng mình bất hạnh, mình đáng thương của một số người đặc biệt là các cô gái trẻ bây giờ. Tôi không thích đọc những dòng status rằng : em nhớ anh, em đau khổ lắm, ước gì bình yên một chút thôi…rồi thì đợi chờ, rồi thì phản bội...
Các bạn à, ta sống chính là ta đang tôi luyện bản thân, cuộc sống thử thách ta để cho ta vững vàng dần. Bạn bình yên, bạn sẽ không có những thứ tôi sẽ có trong một cuộc đời sóng gió đâu. Bạn có một tình yêu đẹp, bạn sẽ không được nếm cảm giác hụt hẫng khi buông tay đâu. Cuộc đời no đủ bạn sẽ không biết thế nào là bon chen kiếm sống… Vậy sao bạn không cảm ơn cuộc đời này đã cho bạn nhiều đến thế ?
Sống là phải mạnh mẽ, phải có niềm tin.




Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

Thư của bố


Tác giả: Edmondo De Amicis
Sách vở của con là vũ khí, lớp học của con là chiến trường, hãy coi sự ngu dốt là thù địch.
  • Con yêu quý của bố!
    Học quả là khó khăn, gian khổ. Bố muốn con đến trường với lòng hăng say và niềm phấn khởi.
    Con hãy nghĩ đến những người thợ tối tối đến trường sau một ngày lao động vất vả, cả đến những người lính vừa ở thao trường về là ngồi vào bàn đọc đọc, viết viết. Con hãy nghĩ đến các em nhỏ bị câm hoặc điếc mà vẫn thích đi học.

    Khi một ngày mới bắt đầu ,tất cả trẻ em trên thế giới đều cắp sách đến trường. Những học sinh ấy hối hả bước trên khắp các nẻo đường ở nông thôn,trên những phố dài của các thị trấn đông đúc,dưới trời nắng gắt hay trong tuyết rơi. Từ những ngôi trường xa xôi trên miền tuyết phủ của nước Nga đến những ngôi trường hẻo lánh núp dưới hàng cọ của xứ A- rập.
    Hàng triệu,hàng triệu trẻ em cùng đi học.
    Con hãy tưởng tượng mà xem: Nếu phong trào học tập ấy ngừng lại thì nhân loại sẽ bị chìm đắm trong cảnh ngu dốt, trong sự dã man.
    Hãy can đảm lên hỡi người chiến sĩ của đạo quân vĩ đại kia!
    Sách vở của con là vũ khí, lớp học của con là chiến trường, hãy coi sự ngu dốt là thù địch.
    Bố tin rằng con luôn luôn cố gắng và sẽ không bao giờ là người lính hèn nhát trên mặt trận đầy gian khổ ấy.
    Lâu lắm rồi, hình như là từ ngày mình còn đánh vần để đọc được từng chữ nhưng mà mỗi khi đọc lại vẫn thấy xốn xang.