Trang

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

...


"Thật lạ lùng khi thấy một cái bóng đèn điện trong một đêm mùa xuân. Nó làm cho đường phố tối hơn và lỏng ra; nó đứng cô độc trong không trung và tạo ra một khoảng trống quanh nó. Không thể nhìn thấy gì trong khoảng trống ấy ngoại trừ một vài cành cây đầy lá đứng bất động bên rìa. 

Những cái lá khuếch đại cảm giác. Người ta có cảm tưởng ẩn trong bóng tối là một biển lá cây. Cái bóng đèn thủy tinh làm cho những chiếc lá sống động hơn; nó tước bỏ màu sắc của những chiếc lá và hứa hẹn rằng dưới ánh sáng ban ngày, chúng sẽ xanh hơn bao giờ hết. 

Cái bóng đèn cũng làm lóa mắt người ta; nó thay con mắt bằng một giác quan mới; không phải là thính giác cũng không phải xúc giác..."

Đó là cái nhìn của một kiến trúc sư. Một anh chàng đầy tài năng và quyết đoán trong Suối nguồn. Xã hội hầu như không hiểu anh ấy.
Còn tớ, tớ cop nhặt cái đoạn này chỉ vì thích thú khi tìm thấy trong văn học cũng có những rung động với bóng đèn ha ha.

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Hai sáu...

26 tuổi.
Cái tuổi mà chưa chồng người ta gọi là gái già, gái ế.
Gái 26 tuổi. Muốn chạy trốn gia đình và sống lang thang.
Gái 26 tuổi. Mong buổi sáng được dậy thật muộn và kết thúc ngày bằng giấc ngủ say không mộng mị.
Gái 26 tuổi. Làm việc chỉ chờ đến cuối tuần để tót sang chơi với đứa bạn ế. Thế là vui.
Gái 26 tuổi. Bố giới thiệu đâu mấy thằng trai. Chỉ biết cười: bố cứ để kệ con.
Gái 26 tuổi. Gái muốn lãng du. Gái muốn biến khỏi trái đất này.
Gái 26 tuổi. Thấy cuộc đời chả có gì đẹp hơn trước. Gái muốn nổi loạn. Gái muốn mặc kệ đời. Nhưng mà cứ bắt mình phải sống tử tế.
Gái 26 tuổi. Thích ngồi ngắm li phin đen nhỏ giọt trong ánh đèn vàng. Thấy cô độc thật là thích.
Gái 26 tuổi. Đôi khi  nổi hứng muốn nhớ nhung thằng nào đấy nhưng chả biết phải đào nó ở đâu. Rồi lại ngán.
Gái 26 tuổi. Đã biết mình là gái. Kệ. Vẫn thích tán gái như xưa.
Gái 26 tuổi. Tự dưng thích nhếch mép cười cho cao ngạo. Thấy mình đã sống một phần cuộc đời sao hoang phí.
---
Nhân sinh phù phiếm như một giấc chiêm bao
Mộng tàn tan biến như giọt nước
...





Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Đi viện có gì vui?

Mỗi lần nằm viện là một lần nghỉ ngơi này.
Nằm viện để không còn sợ tiêm, truyền hay lấy máu. 
Nằm viện để có giây phút nhìn lại mình, nhìn lại những người sống quanh mình.
Nằm viện sẽ biết cái gì nên giữ cái gì nên bỏ.
Nằm viện để học cách trân trọng bản thân hơn.
Nằm viện để thi thoảng gặm tí cô đơn.

Mình nhập viện lần 2. Lần này sướng. Ở phòng như khách sạn, đi chiếu chụp có nhân viên đẩy xe đi, tiêm truyền có người dỗ dành. Mấy ngày không động đậy có mẹ chăm.
Mình không gặp mấy em dân tộc, không được nghe những vụ cướp vợ, không mảnh đời tủi thân, không có cơm từ thiện...
Cứ đến giờ là lạnh lùng đi ngủ. Sáng lạnh lùng dậy vệ sinh ăn uống nằm chờ bác sĩ.

Tự dưng thấy ngày càng cóc cần đời, cóc cần mấy thứ lãng mạn mơ mộng xa vời nữa. Chả muốn mở miệng nói chuyện với ai, chả có mong muốn làm quen kết bạn với ai mới. Bạn bè alo hỏi thăm chỉ toàn những người đã rất đỗi quen thân. Phải chăng do tuổi tác?

Đôi khi có chút nhớ nhớ những gì đã cũ, mình mới biết ờ hóa ra vẫn còn cảm xúc. Nhưng không có cái nỗi nhớ nào làm mình ngột ngạt, nhũn hết cả người như ngày trước. Nhớ chỉ là nhớ. Không hơn.

Thôi cố làm việc kiếm tiền vậy.
Chỉ tiếc là không được uống cafe :(



Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

...

Một thời mình từng có cái ý tưởng điên rồ là thử chết xem sao, chắc nhẹ nhàng hơn sống rất nhiều.
Cho đến khi bác sĩ bảo mình nhập viện ngay nếu muốn giữ mạng, mình mới ngộ ra mình muốn sống và phải sống cho thật tốt.
Đôi khi thấy bản thân như một đứa vô cảm, chả cần gì, chả yêu thương thứ gì nên chả biết mình phải sống vì điều gì nữa. Mình từng biết một con người quanh năm ngày tháng ôm một nỗi đau, bấu víu, gặm nhấm nó mà sống. Cái đó mình không làm được.
Một lí do duy nhất mình có thể vẽ ra là sống vì gia đình. Đúng. Nếu mình chết thật thì chắc bố mẹ đau lòng lắm. 
Nhưng cũng vì thế mà mình muốn chạy thật xa thật xa. Vì ở bên gia đình, dù rất cố mình vẫn luôn không thể thở được một cách bình thường. 
Tại sao người ta dễ dàng cười nói với một người lạ mà không thể với người thân?
Mỗi một con người đều có những tổn thương. Nhưng tổn thương lớn nhất lại là do người thân mang đến. Tại sao?
Một lần nữa mình muốn biến mất khỏi thế giới này. Nhưng mình không làm đâu.
Cuộc sống không cho phép ai làm lại điều gì nên đừng bao giờ nói câu hối hận.


Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Nhảm

Muốn viết gì đó cho đỡ thấy bế tắc mà không viết được. Ha ha.
Mưa lạnh và chả nghĩ ra mình phải làm gì. Thèm được ngồi cùng với mấy đứa điên điên và tách cafe nóng quá.

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Nhảm


Quán cafe dưới gầm cầu xe lửa
Hạt mưa đen rơi trên ô kính vỡ
Ngón tay dài trong bóng tối run run
...
Cái đêm giao thừa 2015, ở nhà một mình, chả biết làm gì đành vác người vào công ti ngủ. Cả đêm ấy bị ám ảnh với cái quán cafe dưới gầm cầu xe lửa của Lưu Quang Vũ. Mình cứ tưởng tượng ra trong cái chốn lụp xụp, xô bồ hiện ra hình ảnh đầy u sầu mà lạnh lùng cao ngạo của nó cũng như của con người ngồi bên li cafe ấy. Một li phin đen, chậm rãi nhỏ từng giọt thật đen.
Người cô đơn tìm đến rượu. Người cô độc tìm đến cafe.
Chả liên quan nhưng hôm nay mình nhớ Tết năm ngoái quá :))

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Nhảm

Viết tí kỉ niệm chuyến thăm Hà Nội ý mà
----
1. Có cái gì đó không biết gọi là gì

Mình thích hệ thống xe bus Hà Nội, nhiều tuyến, tần suất lớn và cứ đến điểm là dừng. Hầu như tuyến nào cũng đông, không bám chẳng lo ngã. Cơ mà nhấc 1 chân thôi e rằng tí không còn chỗ mà đặt lại. Đối tượng hành khách phần lớn là sinh viên, phần còn lại thì đa dạng bao gồm người dân đi làm đi chơi, người từ tỉnh khác đi bến xe và người đi kiếm ăn.
Theo thống kê sơ sơ của mình thì dù sinh viên là thành phần xã hội nghèo nhất trên xe nhưng có công giúp đỡ đối tượng đi kiếm ăn này nhiều nhất. Mình cũng đã từng cống hiến cho các gã 2 chiếc điện thoại cục gạch. Ai muốn nghe chi tiết vụ cống hiến nao mình kể cho nghe.
Trở lại cái xe bus. Hôm trước lên Hà Nội, thấy xe bus dạo này thoáng hơn ngày xưa. Ờ thì chắc xăng giảm giá hay số lượng xe tăng lên hay tại tạm thời số lượng sinh viên chưa được tuyển đủ thì mình không rõ. Chỉ biết là... không phải đứng rồi.
Trên xe có anh chàng khuyết tật đội mũ bảo hiểm và đeo chiếc cặp laptop cũ. Anh mang theo 1 cái rổ nhỏ và... đi xin tiền hành khách. Mình chả phải đa nghi nhưng cái bộ dạng của anh, chính cái mũ của anh đã tự tố cáo anh rùi. Anh ta đi lại theo kiểu dặt dẹo, nói thì ê a lí nhí. Vâng. Rất đặc trưng và rất ghét. Đặc trưng vì hình như cứ đi xin là người ta đều nói giọng ấy. Ghét thì là do quan điểm của mình thôi. Mình cho rằng ăn mày thì cũng phải ăn to nói lớn. Xin cũng cứ đường hoàng mà xin. Bao nhiêu năm sống ở Hà Nội, rình mò nhòm ngó cuộc mưu sinh nơi vỉa hè mình biết nó là một nghề nhưng là cái nghề không dành cho những người còn khả năng lao động trừ phi gã đã vứt phéng đi cái liêm sỉ của gã. Khi đó không gọi là đi xin bố thí nữa mà gọi là lừa đảo. Tất nhiên mình bị lừa nhiều rồi :))
Anh phụ xe bắt đầu lên tiếng khuyên các hành khách... đừng hành động gì cả. Khà khà.
Có điểm dừng là có khách mới. Có khách mới là gã lại đứng lên vác rổ đi ê a lí nhí. Mình mà là anh phụ xe chắc mình nhờ gã đi thu vé hộ quá vì gã tia khách quá nhanh. Quả thật mình ngồi được 4-5 chặng xe mình thấy muốn đứng dậy nện cho gã một trận xem gã có thật yếu đuối như cái bộ dạng của gã. Gã mà yếu thật mình thề mình mang gã về nuôi.
Anh phụ xe vẫn tiếp tục nói, anh nói đủ thứ, nói người đáng được giúp đỡ thì như thế nào, nói cách giúp đỡ đúng đắn là như thế nào, nói đông nói tây.
Và gã đã xuống xe.
Và mình không kết luận thêm gì nữa :v

2. Văn hóa bán hàng

Từ ngày bị ốm tự dưng mình thích đọc về y học. Hôm ấy mình đi làm xét nghiệm bên viện đại học Y, lúc về ngó thấy hiệu sách thế là tạt vào rất khí thế. Khi đặt được 2 chân trọn vẹn vào gian sách thì chủ quán hỏi cháu tìm sách gì. Mình vẫn như mọi khi chả tìm gì cả cứ xem, thích thì lấy thôi. Mình cũng bảo bác như vậy. Bác bảo đi mua sách thì phải biết sách gì chứ, rùi hỏi mình có học y không. Mình bảo không. Thế là bị đuổi :))
Bác bảo sách ở đây toàn giảng viên, tiến sĩ đọc, sinh viên y đọc còn thấy khó huống chi là mình. Mình chào bác rùi đi, trong lòng tất nhiên không khỏi thấy ấm ức.
Có thể hàng hóa khác nhau thì văn hóa bán hàng cũng khác nhau. Sách khác với đồ ăn khác với quần áo. Người bán sách lâu năm và tâm huyết đôi khi người ta quên đi cái việc bán mà chỉ còn cái việc gần gần như chuyển giao tri thức. Sách tốt thì giao cho người xứng đáng. Nếu bác ấy nghĩ vậy thì tốt quá, cơ mà mình đã kịp đảo qua 1 lượt, sách hiệu này chủ yếu là sách giáo trình. Đã là giáo trình thì đối tượng chủ yếu là sinh viên chứ ai. Và mình cũng tự tin là không có lí do gì mà mình không đọc được. Vậy là cái suy nghĩ loại trừ khách hàng theo kiểu không chuyên môn thì không hiểu, không hiểu thì không lấy của người bán hàng đã làm mất đi 1 khách hàng rất ngu ngơ trung thành và màu mỡ. Mất mình thì sẽ mất cơ hội có được những khách hàng khác và cứ thế cứ thế cứ thế...