Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

Em cô đơn rồ dại của tôi ơi

Có vài lần không ngủ được tự dưng lại nhớ mấy câu thơ của Lưu Quang Vũ. Nhớ cái hình ảnh quán cafe nhỏ bé, lụp xụp với những mảng tường đen, và chìm trong bóng tối.
Là quán cafe dưới gầm cầu xe lửa.
Mỗi ngày, có một người ngồi đợi một người. Đợi chờ 1 điều chả biết rồi sẽ đi về đâu. Người xanh xao như huệ, những ngón tay dài gầy guộc. Giống như thời gian bòn rút đi tuổi thanh xuân.
Lá vàng rơi đến chiếc cuối cùng. Heo may Hà Nội khô và lạnh. Quả thật chỉ có thể gọi là sự cô - đơn - rồ - dại mà thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét